Ngày mới vào nghề tôi cứ ngỡ xưởng nội thất là mở ra là có khách

Năm 2018, tôi ngồi vào đơn hàng 200 bộ bàn ghế cho một khu nghỉ dưỡng cao cấp. Tôi vui như mở cờ trong bụng báo giá rẻ hơn đối thủ 15%, cho rằng mình giỏi. Cái kết là lỗ 80 triệu chỉ vì không dự trù phí vận chuyển và lắp ráp mỗi bộ theo yêu cầu riêng biệt của từng phòng. thi công nội thất nhà phố là lần đầu tiên tôi ngộ ra rằng #keyword# không chỉ là chuyện đục đẽo. Khi bắt tay vào #keyword#, bài toán lớn nhất lại nằm ở chỗ những chi phí mà giấy tờ ít khi lột tả hết.

Cái bẫy của những đơn hàng to


Đơn hàng resort năm ấy ngỡ tưởng món hời: 200 bộ bàn ghế, giao hàng trong vòng 45 ngày, chẳng có điều khoản phạt cụ thể. Tôi đưa ra mức 1,2 tỷ, thấp hơn đối thủ gần 200 triệu. Ký xong cái, tôi mới vỡ mộng ra hàng loạt khoản không tên: xe đưa hàng trong khuôn viên từ cổng vào từng phòng tốn thêm 12 triệu; lắp ráp tại chỗ vì resort yêu cầu nhân viên mặc đồ bảo hộ tốn thêm 5 ngày công; thay đổi theo yêu cầu của bên mua như sơn lại một số chi tiết ngốn thêm 25tr. Rốt cuộc, lợi nhuận thực tế chỉ chưa tới 5%, thay vì 18% như tôi vẽ ra. Kinh nghiệm xương máu là: hợp đồng khủng dễ nuốt hơn nhưng nguy hiểm hơn nếu không lường trước các biến số.

Khách sỉ không phải lúc nào cũng là thượng đế


Trong giai đoạn ấy, tôi thêm một lần vỡ mộng với một khách hàng là cửa hàng nội thất to ở TP.HCM. Đơn hàng của họ mỗi tháng 50-80 bộ, nhưng trả chậm 60 ngày và mỗi đợt giao hàng là ép giá thêm 5-7%. Có lần cho rằng giữ được lượng lớn là ngon, nhưng hóa ra nguồn tiền bị đọng đến 4 tháng. Còn chuyện này, các khách lẻ đưa tiền tươi và ít đòi hỏi khắt khe lại đem lại mức lãi trung bình 22-25%. Tôi tính nếu tập trung vào 50 khách lẻ mỗi tháng thay vì ôm quá nhiều mối sỉ, dòng tiền nhanh hơn gấp 3 lần. #keyword# của tôi khi ấy chật vật vì những khoản nợ khó đòi. Hiện tại, tôi chỉ hợp tác với khách sỉ nào trả trước 50% và thanh toán phần còn lại trong vòng 30 ngày. Nếu không, thôi thì nghỉ còn hơn ôm vào nặng bụng.

Bí kíp sống còn từ những mối quan hệ tay ba


Sau ba lần bị thợ vận chuyển làm hỏng hàng (có lần một bộ tủ trị giá 15 triệu bị vỡ kính vì chất không đệm), tôi thiết lập một nhóm thợ lắp ráp độc lập và tài xế riêng. Tôi không thuê họ cố định, mà giao việc theo từng đơn. Mỗi tháng, tôi chi cho năm tay thợ ráp và ba bác tài tầm 40-50 củ tiền công, nhưng tôi không mất bảo hiểm, không trả thưởng Tết. Lợi ích lớn nhất là chủ động: có đơn thì huy động, xong thì thôi. Họ đã quen việc với từng món đồ của xưởng, nên chẳng gây thiệt hại. Cụ thể, hồi tháng 3 tôi chuyển 30 bộ bàn ăn cho một biệt thự ở Đà Lạt, tài xế và thợ lắp phối hợp ăn ý, giao xong trong 2 ngày, chẳng có lỗi gì. Kinh nghiệm của tôi là chọn thợ lành nghề và trả công cao hơn thị trường 15-20%, để họ giữ chữ tín với tôi. Có ai hỏi tôi về xưởng sản xuất nội thất, tôi khuyên đừng ôm đồm quản lý từ A đến Z. Nên tìm những cộng sự độc lập mà mình tin tưởng được, rồi mọi thứ sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều.